Sẽ không
thể có một nền công nghiệp phát triển nếu như ngành công nghiệp phụ trợ cứ tiếp
tục “lẹt đẹt” như hiện nay. Với một xuất phát điểm thấp, thực sự không thể chần
chừ được nữa.
“5 năm trước, khi đầu tư
vào Việt Nam, đại diện Công ty Fujitsu đã lặn lội đi tìm đến 64 doanh nghiệp
trong nước mà không mua nổi... cái ốc vít”.
Đó là quan điểm
chung của hầu hết các chuyên gia, các nhà kinh tế, nhà đầu tư nước ngoài và đại
diện lãnh đạo các doanh nghiệp có mặt tại buổi hội thảo về nền công nghiệp phụ
trợ và mối liên hệ giữa các doanh nghiệp được tổ chức sáng qua (30/8) tại trụ
sở Phòng Thương mại và Công nghiệp Việt Nam (VCCI).
“Hỏi 64
doanh nghiệp không mua được cái... ốc vít”
TS. Phạm Thị Thu
Hằng, Giám đốc Trung tâm Hỗ trợ doanh nghiệp nhỏ và vừa (SME PC) thuộc Phòng Thương
mại và Công nghiệp Việt Nam nêu lên một ví dụ để thông qua đó có thể hình dung
phần nào về thực trạng của ngành công nghiệp phụ trợ Việt Nam: “5 năm trước,
khi đầu tư vào Việt Nam, đại diện Công ty Fujitsu đã lặn lội đi tìm đến 64
doanh nghiệp trong nước mà không mua nổi... cái ốc vít”.
Theo bà Hằng, sự
việc này đã thể hiện được một thực trạng là trình độ chuyên môn hóa và khả năng
đáp ứng được những yêu cầu khắt khe về chất lượng sản phẩm của nhiều doanh
nghiệp Việt Nam
còn rất thấp.
Chia sẻ với quan
điểm này, ông Sachio Kagayama, Tổng giám đốc Canon Việt Nam cho rằng: Tập đoàn
Canon cũng như hầu hết các tập đoàn kinh tế đa quốc gia khác đều sẵn sàng hỗ
trợ về tài chính và kỹ thuật để các doanh nghiệp trong nước xây dựng, phát
triển thành nhà cung cấp linh kiện, phụ tùng và những dịch vụ phụ trợ khác. Tuy
nhiên, sau các cuộc điều tra, một thực trạng của các doanh nghiệp, phần lớn là
doanh nghiệp vừa và nhỏ là khả năng đáp ứng về yêu cầu chất lượng rất kém.
“Điều rất đáng
tiếc là có quá ít doanh nghiệp Việt Nam làm công nghiệp phụ trợ, nếu có
thì chủ yếu tham gia khâu đóng gói, bao bì còn cung cấp những linh - phụ kiện hỗ
trợ chủ yếu cho chúng tôi lại không có mấy. Trên thực tế, nếu phải tiến hành
nhập từ các quốc gia thứ ba như Trung Quốc, Thái Lan thì chắc chắn giá thành sẽ
bị đẩy lên cao. Do đó, nhất thiết phải có các nhà cung cấp của Việt Nam. Hiện tại,
99% nhà cung cấp cho chúng tôi đều là những doanh nghiệp có vốn đầu tư nước
ngoài”, ông Sachio Kagayama nói.
Đáng tiếc hơn,
rất hiếm khi có các doanh nghiệp mạnh dạn đến đề nghị làm nhà cung cấp cho cho các
tập đoàn, công ty lớn, có thể là vì sự chệnh lệch còn lớn. Ông Sachio Kagayama
dẫn thêm một ví dụ: “Thời gian trước chúng tôi có liên kết với một doanh nghiệp
Việt Nam
để làm linh kiện. Lần đầu tiên sản phẩm của công ty này rất tốt, đáp ứng được
đầy đủ yêu cầu chất lượng. Nhưng đến lần thứ hai màu sắc của sản phẩm đã bắt
đầu khác đi. Cứ như thế đến lần thứ sáu, màu sắc của sản phẩm đã khác hẳn so
với lần thứ nhất”.
Tự “cải
cách” chính mình
Vậy sẽ phải bắt
đầu từ đâu với một thực trạng còn chưa sáng sủa như vậy trong khi sự liên kết giữa
các doanh nghiệp còn yếu và yêu cầu về công nghiệp phụ trợ chính là một nền
tảng căn bản nhất cho một nền công nghiệp thực sự phát triển?
Đây là một câu
hỏi không dễ trả lời. Một thực tế không mấy tươi sáng song vẫn phải thẳng thắn thừa
nhận là quy mô và tiềm lực của đa số các doanh nghiệp Việt Nam còn yếu.
Điều đó dẫn đến một tâm lý chung là doanh nghiệp nào cũng “ngại” nghĩ đến việc
chuyên môn hóa khi phải bỏ vốn đầu tư lớn. Tài chính là một chuyện, điều khiến
nhiều doanh nghiệp băn khoăn nhất là tính “mạo hiểm” bởi phải thay đổi trong
khi cứ làm như hiện nay vẫn có thể “tự nuôi nhau”.
Ông Trần Quang
Hùng, Chủ tịch Hiệp hội Doanh nghiệp Điện tử trăn trở: “Ai ngồi đây cũng có thể
nhận thấy tầm quan trọng của công nghiệp phụ trợ. Xương sống của một nền công
nghiệp chính là các ngành điện tử (nói chung cho cả viễn thông, tin học...),
ôtô – xe máy, chế tạo máy..., tất cả những ngành này đều phải có đầy đủ các nhà
cung cấp để phát triển, chẳng ai tự mình làm được hết. Thế nhưng, tính rủi ro
lại rất cao bởi phải đầu tư lớn trong khi tuổi đời của sản phẩm ngắn, phải
“chạy đua” với thời gian về mẫu mã (trừ một số ngành như chế tạo máy, khuôn
mẫu...) Thậm chí, có khi hàng đang trên đường vận chuyển thì trên thị trường đã
lỗi thời, lỗ vốn.”
Từ đó, ông Hùng
cho rằng, cần phải có một quy hoạch tổng thể cho ngành công nghiệp phụ trợ. Bởi
lẽ, sẽ không doanh nghiệp nào có thể và dám một mình tiến hành được. Một sản
phẩm như chiếc máy tính xách tay cần phải có hàng chục, thậm chí cả trăm nhà
cung cấp. Ví dụ chiếc máy tính hiệu IBM nhưng ổ cứng là Seagate, màn hình là
Samsung, main của Intel, chưa kể đến từ chiếc ốc vít cũng phải có một nhà cung
cấp chuyên nghiệp. Mỗi doanh nghiệp chỉ làm chuyên một vài sản phẩm mới có thể
liên tục cải tiến được với khoản đầu tư không quá sức.
Tuy nhiên, thực
tế cho thấy, nếu chỉ có quy hoạch tổng thể thì dù chi tiết đến đâu cũng khó thực
hiện khi bản thân các doanh nghiệp chưa thực sự xắn tay vào công việc. Kinh
nghiệm từ ngành công nghiệp ôtô cho thấy, đã có cả một chiến lược dài hơi đến
năm 2020 và Bộ Công nghiệp cũng đã vạch ra quy hoạch khá chi tiết cho công
nghiệp phụ trợ song hiện đại đa số các dự án được cấp phép hoặc đang xin phép
lại là lắp ráp, tức là bắt đầu đi ngược từ “ngọn”.
Bên cạnh đó, muốn
làm thành công thì bản thân doanh nghiệp phải bắt đầu tự “cải cách” từ chính
mình. Bà Phan Thu Lương, Phó tổng thư ký Hiệp hội Doanh nghiệp đầu tư Nước
ngoài cho rằng, một thực trạng đáng buồn là nhiều doanh nghiệp Việt Nam vẫn còn
mang cung cách làm ăn “chộp giật”, thiếu tính bền vững. Điều này đã được thể
hiện rất rõ ở câu chuyện của ông Tổng giám đốc Canon Việt Nam. Cứ như
thế, khó ai có thể mạo hiểm để hỗ trợ doanh nghiệp phát triển thành một nhà
cung cấp chuyên nghiệp được.