Đối với máy ảnh số, ISO là đại lượng
đo độ nhạy sáng của cảm biến ảnh đối với ánh sáng.
Giá trị ISO thấp đồng
nghĩa với độ nhạy sáng của cảm biến ảnh đối với ánh sáng thấp và ngược lại.
Việc tăng độ nhạy
sáng thường dẫn đến việc phát sinh một vấn đề khác cho việc chụp ảnh, bất kể đó
là chiếc máy ảnh bỏ túi hay chuyên nghiệp. Nhiễu điện tử xuất hiện khi độ nhạy
sáng của cảm biến tăng lên. Quá trình này giống với hiện tượng méo tiếng khi
bạn tăng âm lượng radio. Thường nhiễu xuất hiện ở những vùng ảnh tối và những
vùng mà các tông màu gần như đồng nhất.
Như vậy, nói một cách
đơn giản, với ISO thấp, ảnh chụp ít nhiễu sắc nét nhưng lại thiếu sáng. Để tăng
cường ánh sáng trong trường hợp này, người cầm máy cần phải điều chỉnh độ mở
lớn hơn và/hoặc tốc độ chụp lâu hơn.
Với ISO cao, ảnh
nhiễu nhiều hơn, không sắc nét nhưng cần ít ánh sáng nên người chụp có thể chọn
độ mở ống kính nhỏ hơn và/hoặc tốc độ chụp nhanh hơn.
Việc chọn độ nhạy
sáng của cảm biến thường dựa vào hai yếu tố: 1. ánh sáng xung quanh và 2. tốc
độ chụp. Đôi khi người chụp cần phải tham khảo thêm yếu tố thứ 3: độ mở ống
kính.
Lựa chọn ISO thích
hợp
Theo lý thuyết, để có
ảnh chất lượng tốt nhất, ta nên chọn ISO thấp nhất. Ví dụ, để ghi lại được hình
ảnh sắc nét của một đối tượng chuyển động trong một ngày nhiều mây, tốc độ chụp
cần thiết phải là trên 1/125 giây. Nhưng với độ nhạy sáng 50 hoặc 100, không
thể thực hiện được điều này ngay cả ở góc mở rộng nhất của ống kính camera. Cho
nên ta buộc phải tăng độ nhạy sáng để máy ảnh có thể chọn tốc độ chụp nhanh
hơn.