1. Jay Simpson lập một cú đúp cho Arsenal trong trận giao hữu với Barnet, Danny Welbeck và Tom Cleverley đóng góp 2 bàn trong chiến thắng 3-1 của M.U trước Celtic, còn Daniel Sturridge tỏ ra vô cùng nguy hiểm trên hàng công Chelsea trong trận đấu với Crystal Palace, có một pha phát động tấn công thành bàn. Loạt trận giao hữu của các ông lớn trong ngày 17/7 dường như là một liều thuốc giảm đau cho nước Anh sau thất bại thê thảm tại Nam Phi.
Sau VCK World Cup 2010 được đánh giá là “tồi tệ nhất trong lịch sử” của Tam Sư, những người Anh đã bới móc đến tận cùng những vấn đề của nền bóng đá nước mình. Và vấn đề cơ bản nhất được chỉ ra: họ đang có một hệ thống đào tạo trẻ què quặt, nơi các ông lớn chỉ chuyên chú mua các tài năng trẻ từ nước ngoài rồi “lắp ghép” vào học viện của mình. M.U không đào tạo nên Lahm, Schweinsteiger hay Mueller, Chelsea không nhào nặn được Khedira, Arsenal không sản sinh ra Oezil, và trận thua 1-4 của Anh trước Đức tại Nam Phi vừa qua thật ra chỉ là chương kết của một cuộc đua mà Đức đã dẫn trước cả thập kỷ – cuộc đua trong đào tạo trẻ.

Và việc các cầu thủ trẻ của Anh tỏa sáng trong cùng một ngày khiến người ta cố nuôi hy vọng: phải chăng thời của những học viện đào tạo Anh giờ đã đến?
2. Có lý do để tin rằng nước Anh đang có những mầm non tài năng. Có khá nhiều những món hàng “hot” trên TTCN Premiership mùa Hè này mang quốc tịch Anh. Jack Wilshere (Arsenal) đang được Bolton theo đuổi gắt gao. Jamie O’Hara (Tottenham) là một mục tiêu của Aston Villa. James Milner (Aston Villa) thậm chí đang được liệt vào thực đơn “hàng hiệu” của Manchester City...
Nhưng đó không hề là một thực tế mới. Nước Anh đã luôn sản sinh ra
những cầu thủ trẻ được định giá trên 10 triệu bảng, khi họ chưa tròn 21
tuổi. Không phải bây giờ họ mới có Wilshere hay Welbeck. Hãy nhớ lại
Kevin Nolan, Francis Jeffers, Luke Chadwick (thành viên của đội tuyển
U-21 Anh dự VCK giải U-21 châu Âu năm 2000) và Alan Smith, Jermaine
Pennant, Stuart Taylor (VCK U-21 châu Âu năm 2002)... Họ đều đã được
đánh giá rất cao, nhưng rồi trở thành những tên tuổi tầm thường chỉ đủ
đẳng cấp đá ở những CLB bậc trung.
3. Trận giao hữu với Barnet không phải lần đầu tiên Jay
Simpson ghi bàn trong màu áo Arsenal. Anh đã từng chơi hay hơn thế rất
nhiều, từ tận năm 2008. Ngay trong trận đầu tiên khoác áo đội Một, cầu
thủ quê gốc London đã lập một cú đúp vào lưới Wigan hồi tháng 11/2008.
Một tháng sau, anh được thưởng một bản hợp đồng mới và... bị tống sang
hết West Brom rồi lại QPR dưới dạng cho mượn. Từ đó tới trước trận đấu
với Barnet, Simpson không được đá một trận chính thức nào cho Arsenal
nữa.
Cơ hội cho Welbeck hay Sturridge trong màu áo M.U hay Chelsea cũng sẽ chỉ nhiều hơn thế chút ít. Chuyện rất dễ hiểu và đã được nói đến quá nhiều. Đơn giản là các CLB Premiership không đủ kiên nhẫn và mạo hiểm để có thể trao cơ hội cho các cầu thủ trẻ được thi đấu trong môi trường đỉnh cao. Thứ “cao cấp” nhất mà những cầu thủ trẻ có thể hiện tốt được nhận chỉ là một vài phút vào sân từ băng ghế dự bị. Và nếu không may mắn tận dụng ngay-lập-tức những cơ hội ấy, khả năng biến mất là rất cao. Chưa kể tới những người như Simpson hay Macheda (hai lần cứu thua cho M.U tại Premiership mùa giải năm kia), dù có tỏa sáng ngay tức khắc, khả năng được tin dùng vẫn phải... xem xét.
Và như thế, ngày 17/7, ngày mà những cầu thủ trẻ Anh đồng loạt tỏa sáng trong loạt giao hữu của 3 đội bóng lớn nhất Premiership chỉ là một đốm lửa trong cơn mưa. Đốm lửa ấy sẽ không bao giờ có thể bùng cháy thành một ngọn đuốc. Vì sự khắc nghiệt của cơn mưa được tạo ra bởi... chính những CLB Anh.
Michael Essien
Dấu ấn ngày trở lại
Gần 7 tháng ngồi chơi xơi nước vì chấn thương, quãng thời gian dài có thể làm bất kỳ một cầu thủ nào cũng sẽ gặp phải khó khăn khi trở lại. Thế nhưng Michael Essien đã ghi bàn ngay ở trận đầu tiên sau thời gian nghỉ dài.

Vẫn biết đối mặt với Crystal Palace, một đội bóng đang chơi tại Championship, chẳng phải là chuyện khó khăn gì với Chelsea. Nhưng ở trận giao hữu này, ĐKVĐ Primiership đã không để lại nhiều dấu ấn khi vắng mặt quá nhiều cầu thủ chủ lực. Điểm đáng chú ý nhất trên sân chính là sự trở lại của Michael Essien sau gần 7 tháng vắng mặt vì chấn thương đầu gối. Xem cầu thủ người Ghana này thi đấu, có lẽ không nhiều người nghĩ rằng anh vừa mới trở lại sau thời gian dài nghỉ thi đấu. Năng nổ, nhiệt tình, mạnh mẽ và khả năng chiến đấu vô tận, Essien đã xốc dậy tinh thần cho các cầu thủ trẻ của Chelsea. Không chỉ luôn có mặt ở các điểm nóng, Essien còn cho thấy anh vẫn chưa mất đi cảm giác ghi bàn. Phút 61, cắt được bóng của đối thủ, anh làm động tác đội chân và dứt điểm vào góc xa ghi bàn thắng duy nhất giúp Chelsea vượt qua C.Palace.
Chỉ một bàn thắng, nhưng như vậy là quá đủ với Essien. Anh đã giúp Chelsea giành chiến thắng đồng thời khẳng định anh đã sẵn sàng cho mùa bóng mới.
(BBĐ)



